IndexIndex  CalendarCalendar  GalleryGallery  Trợ giúpTrợ giúp  Tìm kiếmTìm kiếm  Thành viênThành viên  NhómNhóm  Đăng kýĐăng ký  Đăng NhậpĐăng Nhập  
Top posters
Admin (1132)
 
duyhamburger (1019)
 
zombie1995 (540)
 
matrix-illusion (344)
 
nguyenphuocquitai (204)
 
Lét Xì Mái Ô (156)
 
Lucy Lu (150)
 
Lyd (136)
 
vinhtien00 (131)
 
Insomniac (116)
 
[b]
Bài gửiNgười gửiThời gian
Đoán chư~ viêt' tăt' 18/11/2013, 20:55
Vote áo lớp 10/11/2013, 19:05
Hội "Khinh bỉ trong im lặng" 10/11/2013, 19:05
Nhớ :) 10/11/2013, 19:02
10A1( tin) các couple dính ngựa...=)) 10/11/2013, 18:59
clip gala music của lớp 10A1 10/11/2013, 18:56
clip đặc biệt lớp 10A1( only mem 10A1) 10/11/2013, 18:56
Dzô đêy kê~ chiện đê mi' pạn ^^ 10/11/2013, 18:50
Nều...thi` !!! 10/11/2013, 18:50
[Game] Nối tên bài hát 10/11/2013, 18:48
Game: nối chữ tiếng anh 10/11/2013, 18:47
Hồi Sinh forum 10/11/2013, 18:44


Share | 
 

 a child called "It" - The lost boy - A man named Dave

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
Admin
Admin
Admin
avatar

Posts : 1132
Points : 59522
Reputation : 26
Join date : 03/10/2010
Age : 22
Đến từ : 1600 Pennsylvania Avenue NW in Washington, D.C

Bài gửiTiêu đề: a child called "It" - The lost boy - A man named Dave    20/11/2010, 07:07







Khát vọng và ý chí tuyệt vời của một em bé trong tận cùng của sự hắt hủi và vùi dập
Không nơi nương tựa” là câu chuyện thật của chính tác giả, kể về thời thơ ấu bị vùi dập đau thương của mình - một trong những trường hợp hắt hủi và bạo hành trẻ em nghiêm trọng nhất lịch sử bang California, Hoa Kỳ. Em bé Dave Pelzer đã bị chính mẹ ruột bỏ đói và ddanhsh đập tàn nhẫn. Người mẹ luôn bày ra những trò không thể đoán trước được, ác độc và gây nguy hiểm đến tính mạng của cậu. Dave phải học cách đối phó với những ngón đòn của người mẹ ruột của chính mình để sống sót vì bà ta đã không còn coi cậu là con trai của mình, mà chỉ là một tên nô lệ; trong mắt bà ta, Dave không phải là một đứa bé, mà là một “con vật”.
Chỗ ngủ của Dave là một chiếc cũi nhỏ và cũ kỹ đặt dưới tầng hầm, còn quần áo của cậu thì rách nát và luôn bốc mùi nồng nặc. Cậu chỉ được mẹ quẳng cho những mẫu thức ăn dư thừa, ôi thiu. Thế giới bên ngoài không hay biết gì về những cơn ác mộng có thật của cậu bé đáng thương ấy. Cậu không có bất kỳ ai để nương tựa, chỉ có những giấc mơ dẫn đường cho cậu tiếp tục sống - giấc mơ về một người nào đó quan tâm đến cậu, yêu thương cậu và gọi cậu là con.
Qua mỗi cuộc chống chọi của cậu bé ấy trong bóng tối cay nghiệt, bạn sẽ thấy như bản thân mình cũng cảm nhận được nỗi đau của cậu, an ủi mỗi cô đơn của cậu và cùng cậu tranh đấu cho sự sống còn. Câu chuyện đầy sức thuyết phục này sẽ giúp chúng ta nhận định rõ hơn về bản chất của nạn bạo hành trẻ em, đồng thời biết rằng chúng ta hoàn toàn có khả năng tạo nên một điều gì đó khác biệt để chấm dứt thực trạng đau lòng này.
Dave Pelzer được xem là một trong nhwngx phát ngôn viên quốc gia làm việc hiệu quả nhất và đáng tin cậy nhất, chuyên hoạt động trong các nhóm hội, tổ chức chuyên nghiệp về dịch vụ nhân quyền. Những thành tích nổi bật của Dave đã nhận được những lời khen tặng từ đích thân cựu Tổng thống Ronald Reagan và George Bussh. Năm 1993, Dave được vinh danh là một trong mười Đại diện tiêu biểu nhất của Thanh niên Hoa Kỳ và năm 1994, Dave là công dân duy nhất của nước Mỹ vinh dự được trao tặng giải thưởng Thanh niên tiêu biểu nhất của thế giới. Dave còn được chọn làm người rước đuốc trong Thế Vận Hội năm 1996. Dave đã cống hiến cả cuộc đời mình để giúp nhiều người khác thoát khỏi nghịch cảnh.
Dave là tác giả của quyển The Lost Boy - phần hai trong bộ ba tác phẩm của ông, và phần cuối là A Man Named Dave.
Dave sống một cuộc sống bình lặng ở Ranccho Mirage, California với vợ, con trai Stephen và chú rùa cưng tên Chuck.
“A child called ‘It’” là câu chuyện thật sự cảm động và thu hút, đến nỗi tôi lẫn các đồng sự đều không thể kiềm lòng. Câu chuyện của Dave Pelzer không nhằm mục đích nhấn mạnh hoàn cảnh khó khăn, tăm tối trong quá khứ mà nhằm nói lên ý chí cao độ của anh, đó cũng chính là điều đã làm lay động trái tim của tất cả chúng ta. Dave là một minh chứng sống cho việc tất cả chúng ta đều có khả năng làm cho cuộc đời của chính mình tốt đẹp hơn dù có gặp phải những khó khăn, trắc trở thế nào đi nữa.



Bộ ba tác phẩm Không nơi nương tựa (1995), Đứa trẻ lạc loài (1997) và Đi ra từ bóng tối (1999) tái hiện câu chuyện tuổi ngây thơ rúng động dư luận của David James Pelzer. Ông sinh ngày 29/12/1960, là con trai thứ hai trong gia đình có năm người con trai. Tuy nhiên, mọi thứ trở nên vô cùng tồi tệ khi David bắt đầu bị mẹ ruột của mình hành hạ từ năm lên 4 tuổi. Sự ngược đãi mà David Pelzer phải chịu đựng nghiêm trọng đến mức nó đã trở thành một trong những trường hợp ngược đãi trẻ em tồi tệ nhất được biết đến ở Mỹ.
Phải ra toà để được bảo vệ, trải qua 6 lần làm con nuôi, Dave Pelzer đã vượt đã vượt lên nghịch cảnh để đưa tiếng nói của mình - tiếng nói của một người trong cuộc - đến với cộng đồng, với những người có trách nhiệm. Tác phẩm của ông tạo được sự quan tâm sâu sắc trong dư luận và trở thành nguồn khích lệ quan trọng để nhiều nạn nhân vươn lên và công khai “bí mật” của mình ra thế giới, trong số đó có nữ tác giả Jane Elliott với tác phẩm tự truyện “Người tù bé nhỏ” nổi tiếng, trở thành cuốn sách bán chạy nhất nước Anh năm 2005.
Đứa trẻ lạc loài là quyển sách về tình yêu và những cống hiến không thể phủ nhận mà các tổ chức xã hội và các gia đình có con nuôi đã đem lại cho trẻ em trong con nguy hiểm. Chính Dave Pelzer là một bằng chứng sống cho lòng kiên cường, tinh thần trách nhiệm và sức mạnh của ý chí của con người” (- John Bradshaw)


Đi ra từ bóng tối là phần kết thúc được chờ đợi từ rất lâu trong bộ ba tác phẩm: Không nơi nương tựa và Ra đi từ bóng tối. Câu chuyện là hồi kết cho cuộc đấu tranh sinh tồn không ngừng của cậu bé David đáng thương qua bao năm tháng sống trong sự bạo hành về thể xác lẫn tinh thần do chính người mẹ ruột gây ra. Câu chuyện đưa người đọc đi cùng chàng trai tên Dave qua những khúc quanh cuộc đời để trở thành một người đàn ông trưởng thành, đầy khát vọng sống. Giấc mơ cuộc đời, thất bại đắng cay, vinh quang ngọt ngào và hạnh phúc vẹn tròn là những gì người đọc sẽ cảm nhận được bằng những rung cảm chân thật nhất, sâu sắc nhất đằng sau những trang sách sống động của Đi ra từ bóng tối.Chàng thanh niên tên Dave sẽ phải đối diện như thế nào trước sự thật rằng cha mình - vị anh hùng trong những giấc mơ thuở bé của cậu - sẽ không còn sống được bao lâu nữa? Cậu sẽ làm gì với tâm nguyện một lần được trò chuyện với cha như bao đứa con trai bình thường khác khi ông thậm chí còn không đủ sức để siết nhẹ bàn tay cậu? Cậu sẽ đối xử như thế nào với người mẹ nghiện ngập, tàn bạo - người đã chối bỏ sự tồn tại của con trai mình và đem đến bao nỗi kinh hoàng cho tuổi thơ của nó? Và cuối cùng, liệu có ai đó để cậu yêu thương, tin tưởng và giúp cậu lấy lại niềm tin vào tình cảm thiêng liêng của gia đình hay không? Đi ra từ bóng tối sẽ lần lượt giúp người đọc tháo gỡ tất cả những nút thắt ấy, dẫn dắt chúng ta tìm ra câu trả lời cho số phận của Dave, của từng nhân vật trong tác phẩm tự truyện. Và, có thể ở đâu đó trong tác phẩm, người đọc cũng sẽ tìm thấy câu trả lời cho cuộc đời của chính mình - như những ai đã có may mắn được là người đầu tiên đọc và làm công việc chuyển ngữ cho bộ ba tác phẩm này vậy.Với sự bao dung vô biên và lòng can đảm tuyệt vời Dave Plezer đã làm nên một kết thúc hoàn hảo cho bộ ba tự truyện của mình cũng như cho chính cuộc đời của ông. Bằng kết thúc ấy, Dave Pelzer đã minh chứng một cách hùng hồn rằng: Không một thế lực, một xiềng xích nào có thể trói buộc được ý chí của con người. Ý nghĩa lớn lao này thật quý giá biết bao đối với những ai đang trên con đường đi tìm hạnh phúc đích thực trong cuộc sống.


_________________





Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://10a1-thth4ever.forumotion.cc
 

a child called "It" - The lost boy - A man named Dave

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
 :: Giải trí :: Teen world :: Bookstore-
Chuyển đến 
Free forum | © phpBB | Free forum support | Liên hệ | Report an abuse | Sosblogs