IndexIndex  CalendarCalendar  GalleryGallery  Trợ giúpTrợ giúp  Tìm kiếmTìm kiếm  Thành viênThành viên  NhómNhóm  Đăng kýĐăng ký  Đăng NhậpĐăng Nhập  
Top posters
Admin (1132)
 
duyhamburger (1019)
 
zombie1995 (540)
 
matrix-illusion (344)
 
nguyenphuocquitai (204)
 
Lét Xì Mái Ô (156)
 
Lucy Lu (150)
 
Lyd (136)
 
vinhtien00 (131)
 
Insomniac (116)
 
[b]
Bài gửiNgười gửiThời gian
Đoán chư~ viêt' tăt' 18/11/2013, 20:55
Vote áo lớp 10/11/2013, 19:05
Hội "Khinh bỉ trong im lặng" 10/11/2013, 19:05
Nhớ :) 10/11/2013, 19:02
10A1( tin) các couple dính ngựa...=)) 10/11/2013, 18:59
clip gala music của lớp 10A1 10/11/2013, 18:56
clip đặc biệt lớp 10A1( only mem 10A1) 10/11/2013, 18:56
Dzô đêy kê~ chiện đê mi' pạn ^^ 10/11/2013, 18:50
Nều...thi` !!! 10/11/2013, 18:50
[Game] Nối tên bài hát 10/11/2013, 18:48
Game: nối chữ tiếng anh 10/11/2013, 18:47
Hồi Sinh forum 10/11/2013, 18:44


Share | 
 

 Không yêu – Uh thì có sao đâu nhỉ?

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
Admin
Admin
Admin


Posts : 1132
Points : 54882
Reputation : 26
Join date : 03/10/2010
Age : 21
Đến từ : 1600 Pennsylvania Avenue NW in Washington, D.C

Bài gửiTiêu đề: Không yêu – Uh thì có sao đâu nhỉ?   16/12/2010, 16:56

Người cũ đã đi, người mới vừa đến…



Người cũ…



Quay lưng bước đi một cách lạnh
lùng nhất có thể. Cái bóng người cao gầy hắt dài theo từng vạt nắng mỏng trên
đường phố lúc tan tầm làm tim nó đau nhói. Chỉ cần quay đầu lại nhìn nó một
cái, một cái thôi không được sao?





Đôi bàn tay ấy, không còn muốn
nắm lấy tay nó và cùng đi trên con đường như xưa kia hai đứa đã vẽ ra. Một con
đường dài, ngập tràn tiếng cười hạnh phúc, có nó, có anh, có cả những ước mơ xa
xôi… Chỉ vì một dáng hình nào đó xuất hiện, yêu thoáng qua, rồi say, rồi chẳng
kìm lòng được, rồi chia tay nó.





Nó không khóc. Chết lặng giữa phố
phường bao người qua kẻ lại, đôi mắt nhìn vụng về đến một nơi xa xăm nào đó để
tìm một chốn bình yên cho tâm hồn. Cơn gió heo may vô tình lướt qua làm run run
đôi vai nhỏ, những lọn tóc bay bay trong hơi thở của gió, thì thầm, thì thầm
điều gì đó rất khẽ…





“Anh sẽ chỉ yêu mỉnh em chứ?”





“Ừ, sẽ chỉ yêu mình em!”





“Anh sẽ yêu em nhiều thật nhiều chứ?”





“Ừ, nhiều hơn cả tình yêu em dành cho anh. Nghĩa là rất nhiều đấy”





Cô gái cười tươi tắn, đôi mắt ánh lên những niềm hạnh phúc tưởng chừng
như vô tận. Chàng trai nắm chặt lấy đôi tay nhỏ bé như níu giữ và mong muốn
ngưng đọng thời gian…






Thời gian của tình yêu ngày xưa
ấy, đã đi vào vùng mờ của ký ức, ai đó lén lấy tay để lau đi, ai đó còn vương
vấn muốn tìm lại…





Người mới…





Hai đứa bạn thân tíu tít hỏi han
nó, như thể vừa có một biến cố gì đó kinh khủng lắm đã xảy ra. Ừ, thì cũng
không hẳn là không có chuyện gì - chí ít thì với nó - nhưng cũng không cần phải
tỏ ra quan trọng hóa vấn đề lên như thế chứ!





_Mày ơi, chiều nay đi xem film
đê!!!





_Hài nhá!





_Ok. Lôi cả con bé đang ngồi ngẩn
ngơ kia đi cùng nữa, bắt nó trả tiền. Hehe





Đến lúc này thì nó không thể
không có phản ứng gì với bọn bạn được. Bắt nạt người ta quá thể, nhân dịp dậu
đổ bìm leo mới ghê chứ. Hic, đã không an ủi được câu nào ra hồn lại còn chèn
ép…





_Thôi nhé! Chiều nay tao bận rồi!





Mặt hai con bé ngắn tũn lại.
Nhưng chỉ ít giây sau đó, chúng nó đổi ngay sang một bộ mặt mới, tươi tắn và
đáng yêu hơn nhiều.





_Huy - hotboy lớp mình í.





_Làm sao? - Nó nhíu mày hỏi với
vẻ cau có, khó chịu. Thể nào bọn bạn hâm hâm này của nó cũng không để nó được
yên đâu mà, chắc chắn là có trò gì đó.





_Mày thử cưa hắn ta đi.





_Hả???





Trong lúc bấn loạn, chẳng hiểu
đầu óc nó nghĩ gì và nó đã làm gì. Nó gật đầu cái rụp, mặt ngẩn tò te và nhìn
bọn bạn múa may phía trước. Chúng nó hoan hỉ ra mặt, đập tay vào nhau ra điều
đã dụ dỗ thành công. Uhm… Cứ chờ xem. Nó nổi máu thách thức lên rồi đấy!!!





Trò nghịch dại…





Với vẻ ngoài không quá nổi bật
nhưng tính cách thì khá tự nhiên và thân thiện nên nó chiếm được cảm tình của
mọi người trong lớp, hẳn nhiên, Người mới
cũng không là ngoại lệ.





Một buổi chiều lang thang trong
thư viện, nó nhờ cậu ấy lấy giúp nó mấy quyển sách trên cao, nhân tiện nhờ cậu
ấy giảng về bài toán khó nghĩ mãi không ra (Thật sự thì bài đó cũng không có gì
là khó cho lắm)





Và… nó đẩy tiến triển theo tốc độ
cực nhanh khiến hai nhỏ bạn thân phải há mồm kinh ngạc. Chẳng mấy mà cái cậu
hotboy kia đã suốt ngày đi bên cạnh nó, đi học sớm để nhận chỗ cho nó, đặt ngay
ngắn trước mặt nó một ổ bánh mì trứng ruốc+ sữa fami mỗi sáng, cùng vô vàn
những cái mà cậu ấy-có-thể-làm-được-cho-nó.





Chính thức thì, nó và cậu ấy trở
thành một cặp gà bông trong lớp - chuẩn không cần chỉnh, mà chỉnh rồi thì không
còn chuẩn nữa…





_Mày làm thật à?





_Tại sao lại không?





_Bọn tao chỉ đùa thôi, ai ngờ mày
làm thật!





_Tao cũng chỉ đùa thôi mà.





_Nhưng… như thế là không công
bằng.





_Uhm, chúng mày đã không cân bằng
trước, nên không thể trách tao được.





Nó bỏ đi giữa bộ dạng ngạc nhiên
đến thảm thương của hai đứa. Chúng nó còn đứng đó hồi lâu để cấu chí nhau xem
mình có phải đang nằm mơ không. Nhưng, sự thật thì vẫn là sự thật, và, nó thấy
mình như được nuôi sống từ một con tim bằng băng - những mảng băng trắng ánh
lên sự lạnh lẽo.





Một nụ cười nhạt, làn tóc mây bay
trong ráng chiều ửng hồng, nó rảo nhanh bước chân về phía chiếc xe đang đợi
mình trước cồng trường. Huy đã đứng ở đó, đã đợi và cười rất tươi khi nhìn thấy
dáng nó từ đằng xa…








Người mới đến, người cũ quay về…





Ngày đó là ngày đẹp trời lắm lắm.
Không thể phủ nhận như thế khi mà những tia nắng hiếm hoi của bầu trời mùa đông
xuyên của đám mây xám để ánh lên những tia rạng rỡ, gió lay động khẽ khàng như
hòa vào một giai điệu hoan ca nào đó. Nó chợt thấy ấm lên một niềm vui nho nhỏ.
Ngày mới đến trường, có nắng, có gió, có một cậu bạn dễ thương đang chờ trước
cổng nhà. Theo lý thuyết thì chẳng còn gì phải phàn nàn nếu không muốn nói là
quá tuyệt vời. Nhưng…





_Anh gặp em một lúc được không?





_...





_Anh có chuyện cần nói…





_Xin lỗi, em bận lắm!





_Bận? Nhưng em sẽ đến đúng không?
8.00pm - café Chuông Gió.





Người cũ quay trở lại. Anh vẫn
thế, đọc được ý nghĩ trong nó, đọc được cả những dòng cảm xúc đang run rẩy phát
ra từ nhịp tim của nó. Và hẳn là, anh biết, nó còn yêu anh.





Nhưng nó sẽ không đến, đúng
không? Nó không cho phép mình đến, để rồi yếu lòng, để rồi tha thứ, và lại yêu,
lại đau… Không. Nó càng không thể đến được, vì … Huy, cậu bạn đã dành cho nó quá
nhiều tình cảm - những tình cảm trong sáng đáng được trân trọng.





_Cậu… khóc đấy à?





_...





_Đừng khóc nhé! Sao tự nhiên qua
kính chiếu hậu, tớ lại nhìn thấy cô bé dễ thương hằng ngày đang sụt sịt… như
thế, không xinh đâu.





_Huy à… tớ…





_Sẽ kể cho tớ nghe khi vào lớp
nhé! Còn bây giờ, tớ cho cậu mượn tạm vai đấy!





Huy nhẹ nhàng và tinh tế, bên
cạnh Huy khiến những mảng băng trắng trong trái tim nó tan dần, tan dần, và mất
hẳn. Phải rồi, cậu ấy lúc nào cũng dành cho nó những quan tâm ấm áp như thể
những sợi nắng vàng đang nhảy nhót trên nền trời quang đãng ấy, hỏi sao trái
tim băng không bị tan biến? Hỏi sao, nó lại không thể không có tình cảm với cậu
ấy được?





Nhưng, chưa hẳn đã là tình yêu
đâu nhỉ? Vì nó biết, trong trái tim nó mãi giam giữ một bóng hình - người có
khuôn mặt lạnh, dáng người cao gầy và đôi mắt lúc nào cũng trầm ngâm, suy tư.
Mặc dù đã cố xua đuổi những hình ảnh và hoài niệm đi xa, để nó có thể đến bên
cạnh Huy như cái vỏ bọc bên ngoài vẫn hiện hữu như thế, nhưng, nó bất lực…





Cớ sao lại phải yêu???





Buổi tối, nó giam mình trong
phòng. Nó đã không còn ngây thơ và hồn nhiên để ngắt cánh hoa bói: Đi, Không
Đi, Đi, Không đi… như mấy trò vặt
vãnh nữa. Nó đắm mình trong âm nhạc, đến với cái thứ nhạc Rock mà bình thường
chẳng bao giờ nó nghe. Và, có những nỗi niềm cần được khỏa lấp, nó gọi phone
cho cậu bạn thân.





_Qua nhà tôi đi, tự nhiên muốn ăn
kem quá!





_Trời đang lạnh mà, lại hâm lên
đúng không? Ăn để hành hạ cái cổ họng tịt tiếng, ăn để hành hạ cái thân tôi chứ
gì?





_Nói lắm thế. Qua nhanh đi!





Nó bụm miệng lại để cậu bạn không
nghe thấy tiếng cười thích chí. Phải, mỗi lần đầu óc hơi hâm hâm một tí là nó
gọi cho hắn, hắn càm ràm một lúc rồi 5’ sau lại có mặt ở nhà nó, nghe nó tỉ tê
đủ mọi chuyện, hắn là thế mà.





_Này, bây giờ định sao? Người cũ
- người mới… rắc rối phết đấy!





_Bảo tôi làm sao thì tôi làm thế
- Nó nhâm nhi cốc kem tươi vị socola thơm mát và nói mà chẳng thèm để ý đến
thái độ của cậu bạn.





_Hừm. Vớ vẩn. Tự lo mà giải quyết
đi chứ. Làm thế nào thì làm, đừng quá đáng đến nỗi tôi không nhận làm bạn nữa
là được.





_Yêu cả hai nhé! Yêu cả hai được
không? - Mắt nó sáng rỡ lên như khám phá ra điều thú vị nào đó. Và mặc dù cái
âm thanh phát ra có vẻ tươi vui nhí nhảnh thì nó cũng cảm giác cổ họng mình
đang nghẹn ứ, tim chợt thắt lại và lạnh người đến rùng mình. Bàn tay nó bấu
chặt vào ly kem như thể sợ đánh rơi mất, mắt nhìn sang một hướng khác tránh ánh
mắt của người đang ngồi đối diện.





_Đừng có tự dối lòng. Nhìn thấy
bà thế này, tôi lo cho bà lắm đấy. Đồ ngốc.





_Hì, đùa đấy. Chẳng yêu ai hết.
Không quay về với người cũ và cũng chẳng bước tiếp với người mới. Đơn giản nhỉ?
Thế mà tôi không nghĩ ra.





Một cơn gió nhẹ nhàng len lỏi qua
từng ngõ nhỏ, cuốn những chiếc lá bàng rụng đỏ nơi góc quán kem, nó thấy trong
lòng có một cảm giác nhẹ bẫng, không hẳn là hụt hẫng, không hẳn là mất mát, chỉ
đơn giản là cảm xúc đang trôi, trôi thật nhẹ ra khỏi tầm tay với. Nó nháy mắt
tinh nghịch, đút nốt thìa kem vào miệng , nuốt ực một cái và đánh tét một phát
vào tay cậu bạn





_Cớ sao lại phải yêu, nhỉ?








***








Hoàng hôn buông xuống mặt đất một
rèm mây đủ sắc màu, nó đứng trên ban công và ngước nhìn những chậu hoa giấy.
Cánh hoa giấy mỏng manh khẽ run nhẹ trong làn gió mang hơi lạnh, nó tinh nghịch
bứt một cành hoa nhỏ, đưa tay lên cao và thả trôi cành hoa xuống dưới như thể
đánh rơi khỏi tay một thứ hư vô nào đó - có thể là những tình cảm đang ngổn
ngang không được định hình - có thể là những suy nghĩ mông lung về điều gì đó
chưa xác định - có thể là một chút buồn vui vu vơ của cảm xúc được góp nhặt
trong ngày…





Cánh hoa giấy mỏng manh bay giữa
không trung, nó mỉm cười, thì thầm khe khẽ:





“Không yêu - ừ thì có sao đâu nhỉ?”

_________________





Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://10a1-thth4ever.forumotion.cc
ngot-x2
Học sinh yếu
Học sinh yếu


Posts : 53
Points : 44690
Reputation : 0
Join date : 03/11/2010

Bài gửiTiêu đề: Re: Không yêu – Uh thì có sao đâu nhỉ?   16/12/2010, 18:50

Thi cử thì ko lo, ở đó mà yêu mới chả đương [-(
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
 

Không yêu – Uh thì có sao đâu nhỉ?

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
 :: Học tập :: Truyện đọc-
Chuyển đến 
Free forum | Văn hóa | Trẻ | © phpBB | Free forum support | Liên hệ | Report an abuse | Free blog